Ông lão “gàn dở” chết trong cô đơn đến ám ảnh

Việc đưa cha mẹ vào viện dưỡng lão lúc về già đối với nhiều quốc gia trên thế giới là việc không còn xa lạ. Nhiều khi họ nghĩ rằng đã hoàn thành nhiệm vụ với đấng sinh thành và dần cho cha mẹ vào quên lãng. Bức di thư của ông lão cô đơn trong viện dưỡng lão đã khiến triệu người trên thế giới phải thức tỉnh.

25

Việc đưa cha mẹ vào viện dưỡng lão lúc về già đối với nhiều quốc gia trên thế giới là việc không còn xa lạ. Nhiều khi họ nghĩ rằng đã hoàn thành nhiệm vụ với đấng sinh thành và dần cho cha mẹ vào quên lãng. Bức di thư của ông lão cô đơn trong viện dưỡng lão đã khiến triệu người trên thế giới phải thức tỉnh.

Đối với nhiều quốc gia trên thế giới, đặc biệt là các nước khu vực Châu Âu, những nước có nền kinh tế phát triển thì việc đưa ch mẹ vào viện dưỡng lão lúc về già là một việc không còn xa lạ. Nhiều người cho rằng khi đã đưa cha mẹ tới đó, họ sẽ được hưởng sự chăm sóc từ các nhân viên một cách chu đáo nhất và thế là đã hoàn thành trách nhiệm của một người con. Có những người sau khi đưa cha mẹ đến nơi đây, vì sự bận rộn của cuộc sống lẫn công việc họ đã dần lãng quên những người sinh thành ra họ. Cuộc sống nơi viện dưỡng lão tuy đủ đầy nhưng vô cùng cô đơn, có những người đã chết trong sự cô đơn đó.

Một ông lão người Úc tên là Mak Filiser được chuyển đến viện dưỡng lão tại địa phương khi tuổi đã xế chiều. Khi bước chân vào nơi đây ông chẳng có gì ngoài một thân thể gầy rộc cùng khuôn mặt khắc khổ do sương gió cuộc đời. Suốt cuộc đời bươn trải ông chẳng dành dụm được gì cho bản thân và các con chỉ có hai bàn tay trắng và thân thể bị vùi dập qua năm tháng. Thỉnh thoảng những đứa con của ông cũng đến thăm, nhưng vì công việc, vì cuộc sống bận rộn việc ghé thăm ngày càng giảm và dần không còn nữa.

Chỉ còn một mình trên đời khi người vợ đã rời bỏ ông từ nhiều năm trước và những đứa con không còn nhớ đến người cha tội nghiệp này. Mỗi ngày ông đều ngồi lặng im bên ô cửa sổ, ngắm nhìn sự vận động của thế giới ngoài kia với một tâm trạng buồn man mác xen lẫn nỗi cô đơn vô hạn. Nhiều người gọi ông là ông lão “gàn dở” vì sự im lặng đến đáng sợ. Ông vẫn cứ sống lặng lẽ như vậy cho đến khi từ giã cõi đời cùng những người bạn già đồng cảnh ngộ và cô y tá chăm sóc mỗi ngày.

Thời gian cứ thế trôi cho đến khi ông lão cô đơn trút hơi thở cuối cùng… Mọi người đều cho rằng ông cứ thế ra đi lặng lẽ không để lại bất cứ một thứ gì có giá trị. Cả cuộc đời ông dường như chẳng có gì có giá trị để lại như chính con người ông vậy. Cho đến khi nữ y tá vào dọn dẹp căn phòng của ông và tìm thấy mảnh giấy nhàu nát được nhét dưới chiếc gối đầu giường. Có lẽ bởi mảnh giấy này mà khi còn sống ông nhất quyết không cho các cô động vào chiếc gối đó. Khi nhìn thấy những dòng chữ trong mảnh giấy nhàu nát này, mọi người đều chết lặng.

Đó không phải là một bức di chúc, cũng chẳng phải di nguyện mà đơn giản là một bài thơ không biết được ông viết tự lúc nào có tựa đề “Cranky Old Man” (Tạm dịch là: Ông lão gàn dở).

“Ông lão gàn dở Hỡi những cô y tá, cô thấy gì? Cô nghĩ điều gì khi nhìn vào tôi? Một ông lão ốm yếu, già nua và ngớ ngẩn Tính tình thật kì quặc với đôi mắt xa xăm Luôn rơi vãi thức ăn, chẳng mấy khi lên tiếng Khi cô lớn tiếng quát: “Ông hãy cố một lần Dường như ông không thấy, mọi điều mà tôi làm”

Người luôn mãi bỏ quên…một chiếc giày hay tất? Chẳng bao giờ lên tiếng, để mặc cô làm việc Tắm rửa và ăn uống, suốt cho một ngày dài Đó là điều cô nghĩ, nhìn thấy, có phải không? Nhìn kĩ hơn cô hỡi, cô chưa thấy tôi đâu Hãy ngồi đây tôi kể, câu chuyện của đời mình

Khi tôi lên mười tuổi, sống với cha và mẹ Với anh và với chị, những người yêu thương nhau Rồi khi lên mười sáu, với đôi cánh trên chân Luôn mơ mộng mỗi ngày, về tình yêu đích thực Và chú rể đôi mươi, với trái tim rực cháy Sống với lời nguyện thề, trọn đời xin gìn giữ.

Bước vào tuổi hai lăm, nuôi nấng đứa con mình Luôn cần sự chỉ bảo, bên mái ấm yêu thương Người đàn ông ba mươi, khi sức trai bùng cháy Che chở cho mọi người, gắn bó mãi dài lâu Tuổi bốn mươi ập tới, đàn con cất cánh bay Người phụ nữ bên tôi, giúp vơi đi nỗi sầu Năm mươi năm trôi qua, những đứa trẻ lại về Một lần nữa trong tôi, hạnh phúc lại đong đầy.

Bóng tối bỗng che phủ, khi vợ hiền đi xa Tôi nhìn vào tương lai, run rẩy và sợ hãi Những đứa trẻ của tôi, chẳng thể nào gặp chúng Năm tháng đã trôi qua, cuốn mất đi tình yêu Giờ đây đã già nua, thiên nhiên thật tàn nhẫn Tuổi già đến nhanh chóng, cứ ngỡ như trò đùa Thân xác bỗng suy tàn, sức sống cũng ra đi Tuy trái tim ngừng đập, chỉ còn là đá lạnh Nhưng trong thân xác này, nhiệt huyết vẫn bùng cháy

Để rồi một ngày kia, trái tim bừng sống dậy Tôi nhớ những niềm vui…tôi nhớ những nỗi buồn… Tôi yêu và tôi sống, bắt đầu một lần nữa Dù giây phút còn lại, ít ỏi và ngắn ngủi Người ơi có biết chăng, chẳng có gì vĩnh cữu Hãy mở mắt và nhìn Chẳng phải lão già đâu Hãy lại gần và thấy…một TÔI thật trẻ trung.”

Không ngờ rằng một ông lão gầy gò, khắc khổ lại có thể tạo nên một tác phẩm để đời như vậy. Nhưng còn có thể làm được gì khi “kiệt tác” này được phát hiện khi ông đã chẳng còn trên cõi đời này. Giá trị của bài thơ là vô hạn bởi sự sức lan tỏa mạnh mẽ của nó. Bài thơ đã khiến triệu con người phải nhìn lại chính mình, thức tỉnh khỏi sự u mê, vô tâm đến vô cảm của mình.

Cái giá trị đích thực của bài thơ không phải ở câu chau chuốt, mà chính là ở cái cảm xúc chân thật mà người viết truyền tải vào trong tác phẩm. Không từ ngữ hoa mỹ, không tư tưởng vĩ đại, không hoài bão lớn lao chỉ bằng những câu chữ giản dị, mộc mạc, dễ ngấm, dễ hiểu nhưng bằng cảm xúc chân thật bài thơ đã chạm được đến trái tim người đọc.

Chỉ là một sáng tác kể lại câu chuyện cuộc đời và những ngày tháng cuối đời đầy cô đơn nơi viện dưỡng lão của ông lão tự gọi mình là “gàn dở”. Cuộc đời tuy vất vả, khổ cực nhưng đối với ông thì thế là đủ mãn nguyện khi ông luôn sống hết mình với cuộc đời đến tận khi từ giã cõi đời. Trong suốt cả cuộc đời này ông đã nếm trải đủ những cung bậc của cảm xúc có hạnh phúc khi được lớn lên trong sự yêu thương của cha mẹ, được yêu và sống với người mình yêu, được nhìn những đứa con lớn khôn, mạnh khỏe. Có đau buồn khi cha mẹ và người vợ yêu dấu lần lượt rời bỏ ông ra đi. Có hối tiếc khi không đủ khả năng để lại bất kì thứ đồ giá trị nào cho các con. Có thất vọng khi bị quên lãng. Cuối cùng là có cô đơn khi ra đi không một người thân bên cạnh.

Cuộc đời của mỗi con người đều vô cùng ngắn ngủi, không một ai có thể biết trước được điều gì sẽ xảy ra đối với mình. Vì vậy, việc trân trọng từng khoảnh khắc, từng phút giây, sống một cuộc đời thật có ý nghĩa thì khi từ giã cõi đời này ta sẽ không còn cảm thấy hối tiếc nữa. Như ông lão “gàn dở” Mak ông luôn sống hết mình với cuộc đời dù có bất kì điều gì không hay xảy ra. Đừng nhìn dáng vẻ gầy gò, đen nhẻm đầy khắc khổ đó mà coi thường người đàn ông này. Ẩn sau vẻ ngoài già nua, yếu ớt đó là một trái tim đầy lửa , một tâm hồn đáng quý.

Câu chuyện về ông lão “gàn dở” và bài thơ của ông viết lúc cuối đời khiến giới trẻ phải suy ngẫm rất nhiều. Đó như một lời cảnh tỉnh đối với mỗi người, hãy biết trân trọng, quan tâm đến những người thân yêu bên mình vì không biết lúc nào họ có thể rời xa ta. Đặc biệt đối với cha mẹ, hãy luôn quan tâm, hỏi thăm, chăm sóc họ khi ta còn có thể làm được đối với họ đó là điều đáng quý nhất lúc tuổi già.

Theo Thể thao và xã hội.vn