Nỗi cay đắng của cô gái đám cưới không chú rể bên cạnh

17

Nghe lời mẹ, tôi đã bước lên xe hoa với “người chồng xa lạ”, giàu có. Ai cũng tưởng lấy chồng giàu là sướng nhưng trong chăn mới biết chăn có rận.

Khi tôi học xong đại học, bố tôi đột nhiên bệnh nặng, gia đình tôi lao đao vì tiền chạy chữa cho bố. Từ ngày đó, mẹ tôi trở nên ích kỷ hơn rất nhiều, mẹ cho rằng chính bố là người làm cuộc đời bà khổ.

Tôi cắn răng chịu đựng mỗi lần mẹ la mắng khi con cái chưa làm ra tiền, chồng thì nằm một chỗ, bao nỗi vất vả đè nặng lên vai bà. Gia đình tôi thuộc vào diện bần nông, không tiền bạc, không quan hệ rộng nên công việc của tôi cũng đành gác lại một bên.

Thời gian đó chỉ có Phong, mối tình 5 năm sâu đậm động viên, an ủi và dành cho tôi một bờ vai để tựa. Những tưởng, tôi sẽ nắm chạy tay anh ấy cùng bước đi trên đoạn đường tình yêu đó thì chính tôi lại là người thay lòng đổi dạ, bỏ qua tất cả những lời ước thề đó, chiều lòng bố mẹ tôi đến với một người đàn ông hoàn toàn xa lạ.

Mẹ tôi đã nhờ người mai mối, nghe đâu là con một, gia đình khá giả, cưới nhau xong tôi sẽ được một “vé” sang bên đó, an ta đang bên xứ người nghiên cứu sinh. Bố tôi được đưa đến bệnh viện tốt nhất để điều trị, mẹ tôi sẽ dư giả tiền để mà trả nợ.

Ban đầu, tôi một mực phản đối, tôi nói với mẹ sẽ cố gắng đi làm, lấy tiền lo cho bố, cho gia đình thì mẹ tôi gạt phăng đi: “Làm bao giờ mới đủ mà trả nợ. Ở cái đất cằn này thì chỉ có lấy chồng giàu mới đổi đời được thôi. Không nghe theo bố mẹ thì ra khỏi nhà, tao sẽ từ mặt”. Chữ hiếu chữa tình sống sao cho chọn, tôi đành nói lời chia tay Phong dù cho anh có đau khổ, tuyệt vọng, níu giữ tôi bằng mọi cách.

Lễ ăn hỏi, đám cưới không chú rể diễn ra khá nhanh chóng. Nhà trai cũng chỉ vài ba người đến đón cô dâu về xứ Chè. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại, bĩu môi chê bai gia đình nhà gái nghèo khó, hoàn cảnh. Bố tôi nằm một chỗ, nước mắt ông lăn dài vì biết con gái mình đang chấp nhận cái giá “chát” để đổi lại sự giàu sang cho gia đình. Miệng đời oan trái, người tốt thì vỗ về an ủi tôi, người ác miệng thì rèm pha bôi nhọ danh dự tôi.

Mẹ tôi vui mừng ra mặt mà không biết được cái kết sau đám cưới với tôi không hề ngọt ngào mà thay vào đó là những trái đắng, đẫm nước mắt, hối hận vì giây phút dại khờ của mình.

Ai cũng nghĩ rằng tôi đổi đời nhờ lấy chồng giàu nhưng họ không biết “những chiếc bánh màu hồng ngọt ngào đôi khi chính là miếng bả chuột”. Giờ cuộc đời tôi rơi vào vũng bùn lầy muốn thoát ra cũng được.

Sau ngày cưới, tôi được đưa đến để ở gần với người mà tôi gọi là chồng. Đúng như những gì bà mối nói “về đó tiền tiêu không hết, tôi được bố mẹ chồng hết mực quan tâm.

Ngày nào ông bà cũng gọi điện hỏi thăm sức khỏe, công việc của chồng tôi ở bên đó. Nhưng họ đâu biết được, chỉ sau một thời gian chồng con trai họ đã bộc lộ rõ bản chất, là một kẻ ít học, vũ phu, ghen tuông vô cớ. Hễ tôi có lên tiếng là anh ta đều gạt đi, mắng tôi “cô chỉ là kẻ ăn bám nên không được lên tiếng. Bố mẹ tôi mua cô rồi thì tôi được toàn quyền sử dụng”.

Đâu được sống trong nhung lụa như bố mẹ tôi ở nhà đang nghĩ đến, tôi phải ra ngoài đi kiếm tiền, đồng tiền bố mẹ nhận được chính là một hôi công sức mà tôi bỏ ra chứ không phải “chàng rể đại gia”chu cấp hàng tháng.

Nơi đất khách quê người, tôi chỉ biết cắn răng chịu đựng, ôm nỗi cay đắng này. Hai năm lấy chồng là hai năm đầy oan trái, nỗi đau còn in hằn trên cơ thể, đau đớn cho phận mình nhưng tôi không dám bỏ về, không dám ly hôn vì một lần nữa lại sợ miệng đời rèm pha.

Theo Người đưa tin